“Sống đã đẹp, chết con cũng phải đẹp”


Con qua đời còn quá trẻ, mẹ không đành lòng và muốn con sống tiếp vậy là toàn bộ mô tạng của con trai đã được người mẹ hiến để cứu những người bệnh không may mắn khác.

Một ngày cuối năm 2019, trời trở lạnh. Tại khu vực hồi sức đặc biệt nhất của Bệnh viện Việt Đức, chúng tôi bắt gặp một người phụ nữ ôm theo bó hoa trắng đang đứng chờ thang máy cùng một nhân viên y tế. Hỏi ra mới biết, chị là Nguyễn Thị Hương (39 tuổi, ở Bắc Giang) ôm bó hoa cúc trắng tới viện để đón con trai về với những người thân đang đợi ở nhà.

Chị Hương ôm bó hoa cúc trắng đợi thang máy để lên đón con trai về nhà

Chị Hương nói với chúng tôi rằng chị muốn trải những bông hoa trắng quanh con để con mình luôn đẹp nhất. Cánh cửa thang máy mở ra, chị bước đi vô hồn tiến về căn phòng con trai chị vừa hiến toàn bộ mô/tạng.

Nhìn thấy con, chị vừa ôm chầm lấy con, vừa hôn lên má con, trán con… vừa nức nở trò truyện: “Con ơi, mẹ đón con về nhé. Con ơi, con về với bố mẹ và các em con nhé… Con đừng oán trách ai, con đừng giận gì cả. Con có biết con cứu được nhiều người lắm không? Người ta toàn bệnh nặng, rồi người ta sẽ được về đoàn tụ với gia đình họ con ạ. Bố mẹ tự hào về con lắm…”. Cứ thế, người phụ nữ ấy trò chuyện cùng con trai chị hàng tiếng đồng hồ.

Con trai chị là Nguyễn Tiến Mạnh, 19 tuổi, trong khi đèo em trai 9 tuổi trên xe đã bị tai nạn giao thông và cả hai anh em đều bị chấn thương sọ não. Sau đó, cả hai được chuyển vào Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bắc Giang để cấp cứu, người em đước phẫu thuật và đã hồi tỉnh. Còn Mạnh do quá nặng, bác sĩ tiên lượng không qua khỏi.

Nhận được thông báo của bác sĩ, chị Hương như chết lặng, nhưng chị cố giữ sự bình tĩnh và nói với chồng rằng: “Con mình từ bé đến giờ không có lỗi với ai, nó đẹp cả về thể xác lẫn tâm hồn. Con mình sống đẹp thế thì nó chết cũng phải đẹp, con phải để lại cái gì đó cho đời… Em muốn hiến tạng của con”.

Mẹ ôm hoa trắng đón con trai 19 tuổi về nhà: Sống đã đẹp, chết con cũng phải đẹp”-2Gần đến nơi con nằm, chị Hương với những bước chân vô hồn chỉ mong được ôm chầm lấy con

Vừa nói xong, chị nhận được sự đồng tình của chồng và cả 2 bên họ hàng. Đêm hôm đó, chị nói về nguyện vọng hiến tạng trước sự ngạc nhiên và xúc động của các bác sỹ bệnh viện Đa khoa tỉnh Bắc Giang.

3 giờ đêm, các bác sĩ Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bắc Giang thông báo ý nguyện hiến tạng của chị Hương tới Trung tâm Điều phối tạng Quốc gia. 6 giờ sáng, con trai chị được đưa xuống khu vực hồi sức đặc biệt nhất của Bệnh viện Việt Đức. Các bác sỹ cũng đã cố gắng tìm những tia hy vọng mong manh nhưng vẫn không thể cứu được cháu. Và gia đình vẫn quyết định hiến toàn bộ mô/ tạng của con. Chị Hương đã hiến tim, phổi, 2 thận, 2 giác mạc và nhiều mô khác của con trai để cứu những người bệnh khác.

Giờ đây, dù Mạnh đã đi xa nhưng hững gì em để lại là vô giá và còn sống mãi. Trái tim em lại tiếp tục đập trong một lồng ngực khác, lá phổi em vẫn hít thở hàng ngày và đôi mắt em sẽ mang lại ánh sáng cuộc đời cho những người kém may mắn khác.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *